踏莎行

宋代 黃庭堅
堆積瓊花,鋪陳柳絮。曉來已沒人行道。長空猶未綻彤雲,飄颻尚逐迴風舞。 對景銜杯,迎風索句。回頭卻笑無言語。為何終日未成吟,前山尚有青青處。
duī qióng huā   chén liǔ xiǎo lái méi xíng rén cháng kōng yóu wèi zhàn tóng yún   piāo yáo shàng zhú huí fēng
duì jǐng xián bēi   yíng fēng suǒ huí tóu què xiào yán wèi zhōng wèi chéng yín   qián shān shàng yǒu qīng qīng chù