踏莎美人 其二 車行
秦地茫茫,蜀山隱隱,寒鴉數點遙空盡。獨憑窗處若為情,才是短亭過罷又長亭。
暮靄遮眸,霜風侵鬢,蒼茫萬緒無從論。不如睡去任淒清,卻被車聲碾碎夢難成。
qín
秦
dì
地
máng
茫
máng
茫
,
shǔ
蜀
shān
山
yǐn
隱
yǐn
隱
,
hán
寒
yā
鴉
shǔ
數
diǎn
點
yáo
遙
kōng
空
jìn
盡
dú
。
píng
獨
chuāng
憑
chù
窗
ruò
處
wéi
若
qíng
為
cái
情
,
shì
才
duǎn
是
tíng
短
guò
亭
bà
過
yòu
罷
cháng
又
tíng
長
亭
。
mù
暮
ǎi
靄
zhē
遮
móu
眸
,
shuāng
霜
fēng
風
qīn
侵
bìn
鬢
,
cāng
蒼
máng
茫
wàn
萬
xù
緒
wú
無
cóng
從
lùn
論
bù
。
rú
不
shuì
如
qù
睡
rèn
去
qī
任
qīng
淒
què
清
,
bèi
卻
chē
被
shēng
車
niǎn
聲
suì
碾
mèng
碎
nán
夢
chéng
難
成
。