桃源憶故人·東風料峭寒吹面

宋代 鄭玉
東風料峭寒吹面。低下繡簾休卷。憔悴怕他春見。一任鶯花怨。新愁不受詩排遣。塵滿玉毫金硯。若問此愁深淺。天闊浮雲遠。
dōng fēng liào qiào hán chuī miàn xià xiù lián xiū juǎn qiáo cuì chūn jiàn rèn yīng huā yuàn xīn chóu shòu shī pái qiǎn chén mǎn 滿 háo jīn yàn ruò wèn chóu shēn qiǎn tiān kuò yún yuǎn