桃源憶故人

宋代 歐陽修
碧紗影弄東風曉。一夜海棠開了。枝上數聲啼鳥。妝點愁多少。 妒雲恨雨腰支裊。眉黛不忺重掃。薄倖不來春老。羞帶宜男草。
shā yǐng nòng dōng fēng xiǎo hǎi táng kāi le zhī shàng shù shēng niǎo zhuāng diǎn chóu duō shǎo
yún hèn yāo zhī niǎo méi dài xiān zhòng sǎo xìng lái chūn lǎo xiū dài nán cǎo