逃難

唐代 杜甫
五十頭白翁,南北逃世難。疏布纏枯骨,奔走苦不暖。 已衰病方入,四海一塗炭。乾坤萬里內,莫見容身畔。 妻孥復隨我,回首共悲嘆。故國莽丘墟,鄰里各分散。 歸路從此迷,涕盡湘江岸。
shí tóu bái wēng   nán běi táo shì nán shū chán   bēn zǒu nuǎn
shuāi bìng fāng   hǎi tàn qián kūn wàn nèi   jiàn róng shēn pàn
suí   huí shǒu gòng bēi tàn guó mǎng qiū   lín fēn sǎn
guī cóng   jǐn xiāng jiāng àn