桃花岩

元代 貫雲石
美人一別三千年,思美人兮在我前。桃花染雨入白兆,信知塵世逃神仙。 空山亭亭伴朝暮,老樹悲啼發紅霧。為誰化作神仙區,十丈風煙掛淮浦。 暖翠流香春自活,手撚殘霞皆細末。幾回雲外落清嘯,美人天上騎丹鶴。 神遊八極棲此山,流水杳然心自閒。解劍狂歌一壺外,知有洞府無人間。 酒酣仰天呼太白,眼空四海無纖物。明月滿山招斷魂,春風何處求顏色。
měi rén bié sān qiān nián   měi rén zài qián táo huā rǎn bái zhào xìn   zhī chén shì táo shén xiān    
kōng shān tíng tíng bàn zhāo   lǎo shù bēi hóng wèi shuí huà zuò shén xiān shí   zhàng fēng yān guà huái    
nuǎn cuì liú xiāng chūn huó   shǒu niǎn cán xiá jiē huí yún wài luò qīng xiào měi   rén tiān shàng dān    
shén yóu shān   liú shuǐ yǎo rán xīn xián jiě jiàn kuáng wài zhī   yǒu dòng rén jiān    
jiǔ hān yǎng tiān tài bái   yǎn kōng hǎi xiān míng yuè mǎn shān 滿 zhāo duàn hún chūn   fēng chǔ qiú yán