陶粹母夫人輓詩

宋代 方岳
戴君手持黃卿辭,邀我為作陶母詩。 婦言婦德不出梱,縱有令則繇知。 崑山生玉草木潤,欲識其母觀其兒。 一經科自摘髭易,五丈夫子皆環奇。 黃卿與世少諧可,老筆為寫青琉璃。 慨予一讀淚如洗,酸風淒斷漳淮湄。 往年將父問里舍,病痱中道驚相持。 秋山黯慘過縣尹,取急欲謁誰何醫。 天方罪予不孝子,行未半驛翁阽危。 雲崩日落竟千古,永始此路行無期。 爾時縣尹有母遺,鮐背兒齒當期頤。 潘輿佳日訪桃李,一舍而迎聊遨嬉。 人間僅僅幾寒暑,亦已奔月歸何時。 暮雲春樹渺千里,同一哀痛難平治。 此詩莫遣挽郎讀,天荒地老松風悲。
dài jūn shǒu chí huáng qīng   yāo wéi zuò táo shī  
yán chū kǔn   zòng yǒu lìng yáo zhī  
kūn shān shēng cǎo rùn   shí guān ér  
jīng zhāi   zhàng jiē huán  
huáng qīng shì shǎo xié   lǎo wèi xiě qīng liú li  
kǎi lèi   suān fēng duàn zhāng huái méi  
wǎng nián jiāng wèn shè   bìng fèi zhōng dào jīng xiāng chí  
qiū shān àn cǎn guò xiàn yǐn   shuí  
tiān fāng zuì xiào   xíng wèi bàn wēng diàn wēi  
yún bēng luò jìng qiān   yǒng shǐ xíng  
ěr shí xiàn yǐn yǒu   tái bèi ér chǐ dāng  
pān 輿 jiā fǎng táo   shè ér yíng liáo áo  
rén jiān jǐn jǐn hán shǔ   bèn yuè guī shí  
yún chūn shù miǎo qiān   tóng āi tòng nán píng zhì  
shī qiǎn wǎn láng   tiān huāng lǎo sōng fēng bēi