譚子池

唐代 郭周藩
澄水一百步,世名譚子池。余詰陵陽叟,此池當因誰。 父老謂余說,本郡譚叔皮。開元末年中,生子字阿宜。 墜地便能語,九歲多鬚眉。不飲亦不食,未嘗言渴飢。 十五銳行走,快馬不能追。二十入山林,一去無還期。 父母憶念深,鄉閭為立祠。大曆元年春,此兒忽來歸。 頭冠簪鳳凰,身著霞裳衣。普遍拯疲俗,丁寧告親知。 余為神仙官,下界不可祈。恐為妖魅假,不如早平夷。 此有黃金藏,鎮在茲廟基。發掘散生聚,可以救貧羸。 金出繼靈泉,湛若清琉璃。泓澄表符瑞,水旱無竭時。 言訖辭沖虛,杳靄上玄微。凡情留不得,攀望眾號悲。 尋稟神仙誡,徹廟劚開窺。果獲無窮寶,均融沾因危。 巨源出嶺頂,噴涌世間稀。異境流千古,終年福四維。
chéng shuǐ bǎi   shì míng tán zi chí líng yáng sǒu   chí dāng yīn shuí
lǎo wèi shuō   běn jùn tán shū kāi yuán nián zhōng   shēng ā
zhuì biàn 便 néng   jiǔ suì duō méi yǐn shí   wèi cháng yán
shí ruì xíng zǒu   kuài néng zhuī èr shí shān lín   hái
niàn shēn   xiāng wèi yuán nián chūn   ér lái guī
tóu guān zān fèng huáng   shēn zhù xiá cháng biàn zhěng   dīng níng gào qīn zhī
wèi shén xiān guān   xià jiè kǒng wèi yāo mèi jiǎ   zǎo píng
yǒu huáng jīn cáng   zhèn zài miào jué sàn shēng   jiù pín léi
jīn chū líng quán   zhàn ruò qīng liú li hóng chéng biǎo ruì   shuǐ hàn jié shí
yán chōng   yǎo ǎi shàng xuán wēi fán qíng liú   pān wàng zhòng hào bēi
xún bǐng shén xiān jiè   chè miào zhú kāi kuī guǒ huò qióng bǎo   jūn róng zhān yīn wēi
yuán chū lǐng dǐng   pēn yǒng shì jiān jìng liú qiān   zhōng nián wéi