曇珠曇規二禪者歸湖外乞詩二首 其一

宋代 李彭
淑氣紛花葯,喧風樂鳥烏。山僧來訪別,稚子竟傳呼。 噴玉渥窪種,行沙滄海珠。湘天多過雁,能寄尺書無。
shū fēn huā yào   xuān fēng niǎo shān sēng lái fǎng bié zhì   jìng chuán    
pēn zhǒng   xíng shā cāng hǎi zhū xiāng tiān duō guò yàn néng   chǐ shū