嘆逝

明代 釋函是
天高不可問,人事日荒唐。芳草綠綿密,王孫歸渺茫。 釋子平湖歿,無禪穗石亡。餘生多涕淚,孤雁入寒塘。
tiān gāo wèn   rén shì huāng táng fāng cǎo mián 綿 wáng   sūn guī miǎo máng    
shì píng 歿   chán suì shí wáng shēng duō lèi   yàn hán táng