彈琴懷山中人

金朝 麻九疇
門前雪垂垂,室中理朱絲。手按十三徽,心飛天一涯。 故人渺何許,萬里驚鴻飛。試憑朱絲語,一聲聲亦悲。 一彈雪欲落,再彈雪正作。只在此山中,故人今憂樂。 我欲彈文王,岐山雲渺茫。我欲鼓曾子,無田可耘耔。 道遠望不及,千山復萬水。思君復思君,正恐須髯皤。 後夔若不來,奈此宮商何。春風早晚起,百鳥喧庭柯。 時攜一尊酒,為君奏雲和。
mén qián xuě chuí chuí   shì zhōng zhū shǒu àn shí sān huī   xīn fēi tiān
rén miǎo   wàn jīng hóng fēi shì píng zhū   shēng shēng bēi
dàn xuě luò   zài dàn xuě zhèng zuò zhī zài shān zhōng   rén jīn yōu
dàn wén wáng   shān yún miǎo máng zēng   tián yún
dào yuǎn wàng   qiān shān wàn shuǐ jūn jūn   zhèng kǒng rán
hòu kuí ruò lái   nài gōng shāng chūn fēng zǎo wǎn   bǎi niǎo xuān tíng
shí xié zūn jiǔ   wèi jūn zòu yún