攤破南鄉子

宋代 程垓
休賦惜春詩。留春住、說與人知。一年已負東風瘦,說愁說恨,數期數刻,只望歸時。 莫怪杜鵑啼。真箇也、喚得人歸。歸來休恨花開了,梁間燕子,且教知道,人也雙飛。
xiū chūn shī liú chūn zhù shuō rén zhī nián dōng fēng shòu   shuō chóu shuō hèn   shù shù   zhǐ wàng guī shí
guài juān zhēn huàn rén guī guī lái xiū hèn huā kāi le   liáng jiān yàn zi   qiě jiào zhī dào   rén shuāng fēi