嘆名

宋代 張嵲
十年四海稱忠壯,誰料將軍陰子謀。 舊物空餘叱撥馬,新聲莫唱白符鳩。 民謠幾歲傳鉤落,笙席何人戀故侯。 溟海茫茫孤鳥沒,一埋蓬顆便千秋。
shí nián hǎi chēng zhōng zhuàng   shéi liào jiāng jūn yīn móu  
jiù kòng chì   xīn shēng chàng bái jiū  
mín yáo suì chuán gōu luò   shēng rén liàn hòu  
míng hǎi máng máng niǎo méi   mái péng biàn 便 qiān qiū