譚勉翁詩章老夫所畏而以能問於不能此殊不可曉也愧而作詩

宋代 唐庚
高才乃爾信虛名,句法時來就考評。投社得君真惡客,專門知我有先生。 文章已逼三都賦,行輩猶推四海兄。細看劉侯詩自好,不應便伏老彌明。
gāo cái nǎi ěr xìn míng   shí lái jiù kǎo píng tóu shè de jūn zhēn è zhuān   mén zhī yǒu xiān sheng    
wén zhāng sān dōu   háng bèi yóu tuī hǎi xiōng kàn liú hóu shī hào   yīng biàn 便 lǎo míng