探梅天氣極思山中之時也

宋代 韓淲
霜餘晴後探梅天,村岸山蹊接野田。時見樵夫能指點,旋尋僧子或留連。 所攜酒榼無多爾,其就詩篇亦偶然。一兩枝橫三四蕊,最風情處帶輕煙。
shuāng qíng hòu tàn méi tiān   cūn àn shān jiē tián shí jiàn qiáo néng zhǐ diǎn xuán   xún sēng zi huò liú lián    
suǒ xié jiǔ duō ěr   jiù shī piān ǒu rán liǎng zhī héng sān ruǐ zuì   fēng qíng chù dài qīng yān