探梅

唐代 全祖望
花信第一番,猶為寒谷閉。花王望眼穿,夜夜傳急遞。 其奈浹旬來,積雪長蕉萃。水仙困層冰,山茶忽中滯。 古梅最崢嶸,亦復需左次。但見彼唐花,雁本夸明媚。 吁嗟造物手,別自操神秘。其醞釀有時,其發抒有會。 風雨所淹留,未必無深意。躁心吾無容,俟命在居易。 連朝多春色,向榮枝如醉。諸公來蕭齋,一鼓助作氣。 叩缽有新詩,天公亦所契。李郎方刻期,同整寶岩屣。 一卷寒香吟,我為發沉曀。吹醒山中魂,來迓隴頭使。
huā xìn fān   yóu wèi hán huā wáng wàng yǎn chuān 穿   chuán
nài jiā xún lái   xuě zhǎng qiáo cuì shuǐ xiān kùn céng bīng   shān chá zhōng zhì
méi zuì zhēng róng   zuǒ dàn jiàn táng huā   yàn běn kuā míng mèi
jiē zào shǒu   bié cāo shén yùn niàng yǒu shí   shū yǒu huì
fēng suǒ yān liú   wèi shēn zào xīn róng   mìng zài
lián zhāo duō chūn   xiàng róng zhī zuì zhū gōng lái xiāo zhāi   zhù zuò
kòu yǒu xīn shī   tiān gōng suǒ láng fāng   tóng zhěng bǎo yán
juàn hán xiāng yín   wèi chén chuī xǐng shān zhōng hún   lái lǒng tóu shǐ 使