嘆老三首

唐代 白居易
晨興照青鏡,形影兩寂寞。少年辭我去,白髮隨梳落。 萬化成於漸,漸衰看不覺。但恐鏡中顏,今朝老於昨。 人年少滿百,不得長歡樂。誰會天地心,千齡與龜鶴。 吾聞善醫者,今古稱扁鵲。萬病皆可治,唯無治老藥。 我有一握髮,梳理何稠直。昔似玄雲光,今如素絲色。 匣中有舊鏡,欲照先嘆息。自從頭白來,不欲明磨拭。 鴉頭與鶴頸,至老常如墨。獨有人鬢毛,不得終身黑。 前年種桃核,今歲成花樹。去歲新嬰兒,今年已學步。 但驚物長成,不覺身衰暮。去矣欲何如,少年留不住。 因書今日意,遍寄諸親故。壯歲不歡娛,長年當悔悟。
chén xīng zhào qīng jìng   xíng yǐng liǎng shào nián   bái suí shū luò
wàn huà chéng jiàn   jiàn shuāi kàn jué dàn kǒng jìng zhōng yán   jīn zhāo lǎo zuó
rén nián shào mǎn 滿 bǎi   zhǎng huān shuí huì tiān xīn   qiān líng guī
wén shàn zhě   jīn chēng biǎn què wàn bìng jiē zhì   wéi zhì lǎo yào
yǒu   shū chóu zhí shì xuán yún guāng   jīn
xiá zhōng yǒu jiù jìng   zhào xiān tàn cóng tóu bái lái   míng shì
tóu jǐng   zhì lǎo cháng yǒu rén bìn máo   zhōng shēn hēi
qián nián zhǒng táo   jīn suì chéng huā shù suì xīn yīng ér   jīn nián xué
dàn jīng zhǎng chéng   jué shēn shuāi   shào nián liú zhù
yīn shū jīn   biàn zhū qīn zhuàng suì huān   cháng nián dāng huǐ