嘆老

宋代 陸游
朋儕什九墮丘墟,自笑身如脫綱魚。 委命已悲吾道喪,垂名真負此心初。 齒殘僅可決濡肉,眼澀知難讀細書。 家事豈容關老子,兒曹努力事耕鉏。
péng chái shí jiǔ duò qiū   xiào shēn tuō gāng
wěi mìng bēi dào sàng   chuí míng zhēn xīn chū
chǐ cán jǐn jué ròu   yǎn zhī nán shū
jiā shì róng guān lǎo zi   ér cáo shì gēng chú