嘆鏡辭

宋代 陳允平
憶妾初嫁時,金屋藏窈窕。 忽見洛陽人,鬻鏡長安道。 明月掌上寒,團團復皎皎。 千金買得歸,惜之如重寶。 奩開雙鳳飛,帶結青鸞裊。 當時照妾顏,妾顏正年少。 如今照妾顏,妾顏羞已老。 對鏡頻漢嗟,掩鏡徒懊惱。 不恨妾嫁遲,惟恨妾生早。 此恨空綿綿,天涯滿芳草。 君不見長江逝水無逆流,歲去年來多白頭。
qiè chū jià shí   jīn cáng yǎo tiǎo  
jiàn luò yáng rén   jìng cháng ān dào  
míng yuè zhǎng shàng hán   tuán tuán jiǎo jiǎo  
qiān jīn mǎi guī   zhī zhòng bǎo  
lián kāi shuāng fèng fēi   dài jié qīng luán niǎo  
dāng shí zhào qiè yán   qiè yán zhèng nián shào  
jīn zhào qiè yán   qiè yán xiū lǎo  
duì jìng pín hàn jiē   yǎn jìng ào nǎo  
hèn qiè jià chí   wéi hèn qiè shēng zǎo  
hèn kōng mián 綿 mián 綿   tiān mǎn 滿 fāng cǎo  
jūn jiàn cháng jiāng shì shuǐ liú   suì nián lái duō bái tóu