灘河雜詩
忽聽驚濤響似雷,水軍怒挾海潮回。神矜靈應留奇蹟,天縱山川騁異才。
寒雨連宵摧落木,夕陽終古照蒼苔。從今不怕風波險,直向風波窟里來。
hū
忽
tīng
聽
jīng
驚
tāo
濤
xiǎng
響
shì
似
léi
雷
,
shuǐ
水
jūn
軍
nù
怒
xié
挾
hǎi
海
cháo
潮
huí
回
shén
。
jīn
神
líng
矜
yìng
靈
liú
應
qí
留
jì
奇
tiān
跡
,
zòng
天
shān
縱
chuān
山
chěng
川
yì
騁
cái
異
才
。
hán
寒
yǔ
雨
lián
連
xiāo
宵
cuī
摧
luò
落
mù
木
,
xī
夕
yáng
陽
zhōng
終
gǔ
古
zhào
照
cāng
蒼
tái
苔
cóng
。
jīn
從
bù
今
pà
不
fēng
怕
bō
風
xiǎn
波
zhí
險
,
xiàng
直
fēng
向
bō
風
kū
波
lǐ
窟
lái
里
來
。