唐律寄呈父鳳山提舉十首

宋代 汪元量
燕山只在亂雲邊,過了黃河便豁然。 鼠帽蒙頭車上坐,貂裘擁鼻草間眠。 秋砧搗落千營月,曉寨炊殘萬灶煙。 說與奚奴休笑我,詩人要看好山川。
yān shān zhī zài luàn yún biān   guò le huáng biàn 便 huò rán  
shǔ mào méng tóu chē shàng zuò   diāo qiú yōng cǎo jiān mián  
qiū zhēn dǎo luò qiān yíng yuè   xiǎo zhài chuī cán wàn zào yān  
shuō xiū xiào   shī rén yào kàn hǎo shān chuān