糖多令/唐多令

宋代 吳潛
白鷺立孤汀。行人長短亭。正垂楊、芳草青青。歲月盡拋塵土裡,又隔日、是清明。日暮碧雲生。魂傷老淚橫。算浮生、較甚浮名。萬事不禁雙鬢改,誰念我、此時情。
bái tīng xíng rén cháng duǎn tíng zhèng chuí yáng fāng cǎo qīng qīng suì yuè jìn pāo chén   yòu shì qīng míng yún shēng hún shāng lǎo lèi héng suàn shēng jiào shén míng wàn shì jīn shuāng bìn gǎi   shuí niàn shí qíng