唐昌觀玉蕊花折有仙人游悵然成二絕

唐代 嚴休復
終日齋心禱玉宸,魂銷目斷未逢真。 不如滿樹瓊瑤蕊,笑對藏花洞裡人。 羽車潛下玉龜山,塵世何由睹蕣顏。 唯有多情枝上雪,好風吹綴綠雲鬟。
zhōng zhāi xīn dǎo chén   hún xiāo duàn wèi féng zhēn
mǎn 滿 shù qióng yáo ruǐ   xiào duì cáng huā dòng rén
chē qián xià guī shān   chén shì yóu shùn yán
wéi yǒu duō qíng zhī shàng xuě   hǎo fēng chuī zhuì yún huán