台中聽雪

宋代 洪咨夔
淅瀝松廳夜,空山一樣聲。 冰霜元自勁,水月更添清。 衾薄難留夢,窗虛易得明。 庭烏催奏墨,未曉已先鳴。
sōng tīng   kōng shān yàng shēng  
bīng shuāng yuán jìn   shuǐ yuè gèng tiān qīng  
qīn báo nán liú mèng   chuāng míng  
tíng cuī zòu   wèi xiǎo xiān míng