太虛堂

宋代 白玉蟾
滿堂冷靜爽精神,不著人間一點塵。 檐鵲噪風呼薄晚,庭花飄露落殘春。 華胥上國今無夢,龍漢元年古有身。 香篆飛從窗外去,雲梢孤鶴唳何人。
mǎn 滿 táng lěng jìng shuǎng jīng shén   zháo rén jiān diǎn chén  
yán què zào fēng báo wǎn   tíng huā piāo luò cán chūn  
huá shàng guó jīn mèng   lóng hàn yuán nián yǒu shēn  
xiāng zhuàn fēi cóng chuāng wài   yún shāo rén