太息

宋代 陸游
淒淒復淒淒,山路窮攀躋。 仆病臥草間,馬困聲酸嘶。 脫兔截道奔,窮狖上樹啼。 崩湍一何哀,下落萬仞溪。 昏黑投孤戍,洗我衣上泥。 下愚不可遷,大惑終身迷。 仕宦十五年,曾不飽糠粞。 客路少睡眠,月白聞號雞。 欲行且復止,虎來茆葉低。
  shān qióng pān  
bìng cǎo jiān   kùn shēng suān  
tuō jié dào bēn   qióng yòu shàng shù  
bēng tuān āi   xià luò wàn rèn  
hūn hēi tóu shù   shàng  
xià qiān   huò zhōng shēn  
shì huàn shí nián   céng bǎo kāng  
shǎo shuì mián   yuè bái wén hào  
xíng qiě zhǐ   lái máo