太師杜相公篇章真草過人遠甚而特獎後進流於

宋代 梅堯臣
杜詩嘗說少陵豪,祖德兼夸翰墨高。 蘇李為奴令侍席,鍾王北面使持毫。 郊麟作瑞唯逢趾,天馬能行不辨毛。 一誦東山零雨句,無心更學楚離騷。
shī cháng shuō shǎo líng háo   jiān kuā hàn gāo  
wèi lìng shì   zhōng wáng běi miàn shǐ 使 chí háo  
jiāo lín zuò ruì wéi féng zhǐ   tiān néng xíng biàn máo  
sòng dōng shān líng   xīn gèng xué chǔ sāo