太平谷中玩水上花

唐代 韓偓
山頭水從雲外落,水面花自山中來。一溪紅點我獨惜, 幾樹蜜房誰見開。應有妖魂隨暮雨,豈無香跡在蒼苔。 凝眸不覺斜陽盡,忘逐樵人躡石回。
shān tóu shuǐ cóng yún wài luò   shuǐ miàn huā shān zhōng lái hóng diǎn  
shù fáng shuí jiàn kāi yīng yǒu yāo hún suí   xiāng zài cāng tái
níng móu jué xié yáng jǐn   wàng zhú qiáo rén niè shí huí