太康道中二首 其二

宋代 朱松
一色春勻萬樹紅,坐愁吹作雪漫空。誰知榆莢楊花意,只擬春殘捲地風。
chūn yún wàn shù hóng   zuò chóu chuī zuò xuě màn kōng shéi zhī jiá yáng huā   zhǐ chūn cán juàn fēng