太湖詩。三宿神景宮

唐代 皮日休
古觀岑且寂,幽人情自怡。一來包山下,三宿湖之湄。 況此深夏夕,不逢清月姿。玉泉浣衣後,金殿添香時。 客省高且敞,客床蟠復奇。石枕冷入腦,筍席寒侵肌。 氣清寐不著,起坐臨階墀。松陰忽微照,獨見螢火芝。 素鶴警微露,白蓮明暗池。窗欞帶乳蘚,壁縫含雲蕤。 聞磬走魍魎,見燭奔羈雌。沆瀣欲滴瀝,芭蕉未離披。 五更山蟬響,醒發如吹篪。杉風忽然起,飄破步虛詞。 道客巾屨樣,上清朝禮儀。明發作此事,豈復甘趨馳。
guān cén qiě   yōu rén qíng lái bāo shān xià   sān xiǔ 宿 zhī méi
kuàng shēn xià   féng qīng yuè 姿 quán huàn hòu   jīn diàn 殿 tiān xiāng shí
shěng gāo qiě chǎng   chuáng pán shí zhěn lěng nǎo   sǔn hán qīn
qīng mèi zhù   zuò lín jiē chí sōng yīn wēi zhào   jiàn yíng huǒ zhī
jǐng wēi   bái lián míng àn chí chuāng líng dài xiǎn   fèng hán yún ruí
wén qìng zǒu wǎng liǎng   jiàn zhú bēn hàng xiè   jiāo wèi
gēng shān chán xiǎng   xǐng chuī chí shān fēng rán   piāo
dào jīn yàng   shàng qīng cháo míng zuò shì   gān chí