太湖詩·包山祠

唐代 皮日休
白雲最深處,像設盈岩堂。村祭足茗粣,水奠多桃漿。 箘竿突古砌,薜荔繃頹牆。爐灰寂不然,風送杉桂香。 積雨晦州里,流波漂稻粱。恭惟大司諫,憫此如發狂。 命予傳明禱,祗事實不遑。一奠若肸蠁,再祝如激揚。 出廟未半日,隔雲逢澹光。山雙山雙雨點少,漸收羽林槍。 忽然山家犬,起吠白日傍。公心與神志,相向如玄黃。 我願作一疏,奏之於穹蒼。留神千萬祀,永福吳封疆。
bái yún zuì shēn chù   xiàng shè yíng yán táng cūn míng   shuǐ diàn duō táo jiāng 漿
jùn gān 竿   bēng tuí qiáng huī rán   fēng sòng shān guì xiāng
huì zhōu   liú piāo dào liáng gōng wei jiàn   mǐn kuáng
mìng chuán míng dǎo   zhī shì shí huáng diàn ruò xiǎng   zài zhù yáng
chū miào wèi bàn   yún féng dàn guāng shān shuāng shān shuāng diǎn shǎo   jiàn shōu lín qiāng
rán shān jiā quǎn   fèi bái bàng gōng xīn shén zhì   xiāng xiàng xuán huáng
yuàn zuò shū   zòu zhī qióng cāng liú shén qiān wàn   yǒng fēng jiāng