太華

宋代 李廌
太華復何如,名山控西極。 忽從天地分,屹立三萬尺。 天維西北傾,扶持藉為壁。 風雷出毫末,日月轉兩腋。 秦川散余秀,長空借殘碧。 支離別周甸,指掌觀禹績。 因知方岳重,奚睹介丘憶。 蒼旻仰猶高,厚載真有力。
tài huá   míng shān kòng 西  
cóng tiān fēn   sān wàn chǐ  
tiān wéi 西 běi qīng   chí wèi  
fēng léi chū háo   yuè zhuǎn liǎng  
qín chuān sàn xiù   cháng kōng jiè cán  
zhī bié zhōu diān   zhǐ zhǎng guān  
yīn zhī fāng yuè zhòng   jiè qiū  
cāng mín yǎng yóu gāo   hòu zǎi zhēn yǒu