太和湯吟

宋代 邵雍
二味相和就瓮頭,一般收口效偏優。同斟秪卻因無事,獨酌何嘗為有愁。 才沃便從真宰辟,半醺仍約伏羲游。人間盡愛醉時好,未到醉時誰肯休。
èr wèi xiāng jiù wèng tóu   bān shōu kǒu xiào piān yōu tóng zhēn zhī què yīn shì   zhuó cháng wèi yǒu chóu    
cái biàn 便 cóng zhēn zǎi   bàn xūn réng yuē yóu rén jiān jìn ài zuì shí hǎo wèi   dào zuì shí shuí kěn xiū