太白墓

清代 黃景仁
束髮讀君詩,今來展君墓。清風江上洒然來,我欲因之寄微慕。 嗚呼,有才如君不免死,我固知君死非死。長星落地三千年,此是昆明劫灰耳。 高冠岌岌佩陸離,縱橫擊劍胸中奇。陶鎔屈宋入《大雅》,揮灑日月成瑰詞。 當時有君無著處,即今遺躅猶相思。醒時兀兀醉千首,應是鴻濛借君手。 乾坤無事入懷抱,只有求仙與飲酒。一生低首惟宣城,墓門正對青山青。 風流輝映今猶昔,更有灞橋驢背客。此間地下真可觀,怪底江山總生色。 江山終古月明里,醉魄沈沈呼不起。錦袍畫舫寂無人,隱隱歌聲繞江水。 殘膏剩粉灑六合,猶作人間萬餘子。與君同時杜拾遺,窆石卻在瀟湘湄。 我昔南行曾訪之,衡雲慘慘通九疑。即論身後歸骨地,儼與詩境同分馳。 終嫌此老太憤激,我所師者非公誰。人生百年要行樂,一日千杯苦不足。 笑看樵牧語斜陽,死當埋我茲山麓。
shù jūn shī   jīn lái zhǎn jūn qīng fēng jiāng shàng rán lái   yīn zhī wēi
  yǒu cái jūn miǎn   zhī jūn fēi cháng xīng luò sān qiān nián   shì kūn míng jié huī ěr
gāo guān pèi   zòng héng jiàn xiōng zhōng táo róng sòng 》,   huī yuè chéng guī
dāng shí yǒu jūn zhù chù   jīn zhuó yóu xiāng xǐng shí zuì qiān shǒu   yìng shì hóng méng jiè jūn shǒu
qián kūn shì huái bào   zhǐ yǒu qiú xiān yǐn jiǔ shēng shǒu wéi xuān chéng   mén zhèng duì qīng shān qīng
fēng liú huī yìng jīn yóu   gèng yǒu qiáo bèi jiān xià zhēn guān   guài jiāng shān zǒng shēng
jiāng shān zhōng yuè míng   zuì shěn shěn jǐn páo huà fǎng rén   yǐn yǐn shēng rào jiāng shuǐ
cán gāo shèng fěn liù   yóu zuò rén jiān wàn zi jūn tóng shí shí   biǎn shí què zài xiāo xiāng méi
nán xíng céng fǎng zhī   héng yún cǎn cǎn tōng jiǔ lùn shēn hòu guī   yǎn shī jìng tóng fēn chí
zhōng xián lǎo tài fèn   suǒ shī zhě fēi gōng shuí rén shēng bǎi nián yào xíng   qiān bēi
xiào kàn qiáo xié yáng   dàng mái shān