太白墓

元代 鄧雅
嗚呼李太白,今古詩之豪。心胸自可小溟渤,富貴何如輕羽毛。 平生所樂在詩酒,醉來筆涌春江濤。貴妃捧硯足榮寵,天子賜之宮錦袍。 風流既往不復見,殘膏剩馥沾吾曹。吾曹碌碌不足數,採石江頭拜詩祖。 當年捉月事渺茫,千載清風一抔土。
tài bái   jīn shī zhī háo xīn xiōng xiǎo míng   guì qīng máo
píng shēng suǒ zài shī jiǔ   zuì lái yǒng chūn jiāng tāo guì fēi pěng yàn róng chǒng   tiān zhī gōng jǐn páo
fēng liú wǎng jiàn   cán gāo shèng zhān cáo cáo shù   cǎi shí jiāng tóu bài shī
dāng nián zhuō yuè shì miǎo máng   qiān zǎi qīng fēng póu