蘇子容母陳夫人輓詞

宋代 蘇軾
蘇陳甥舅真冰玉,正始風流起頹俗。 夫人高節稱其家,凜凜寒松映修竹。 雞鳴為善日日新,八十三年如一晨。 豈惟家室宜壽母,實與朝廷生異人。 忘軀殉國乃吾子,三仕何曾知慍喜。 不煩擁笏強垂魚,我視去來皆夢爾。 誦詩相挽真區區,墓碑千字多遺余。 他年太史取家傳,知有班昭續漢書。
chén shēng jiù zhēn bīng   zhèng shǐ fēng liú tuí  
rén gāo jié chēng jiā   lǐn lǐn hán sōng yìng xiū zhú  
míng wéi shàn xīn   shí sān nián chén  
wéi jiā shì shòu   shí cháo tíng shēng rén  
wàng xùn guó nǎi   sān shì zēng zhī yùn  
fán yōng qiáng chuí   shì lái jiē mèng ěr  
sòng shī xiāng wǎn zhēn   bēi qiān duō  
nián tài shǐ jiā chuán   zhī yǒu bān zhāo hàn shū