蘇州十詠其六·靈岩寺

宋代 范仲淹
古來興廢一愁人,白髮僧歸掩寺門。 越相煙波空去雁,吳王宮闕半啼猿。 春風似舊花猶笑,往事多遺石不言。 唯有延陵逃遁去,清名高節老乾坤。
lái xīng fèi chóu rén   bái sēng guī yǎn mén
yuè xiāng yān kōng yàn   wáng gōng què bàn yuán
chūn fēng shì jiù huā yóu xiào   wǎng shì duō shí yán
wéi yǒu yán líng táo dùn   qīng míng gāo jié lǎo gàn kūn