蘇州曹琰虞部浩然堂

宋代 梅堯臣
姑蘇台上麋鹿嚎,夫差城中樓觀高。 荒榛盡已付明月,萬古憤怒空秋濤。 吳亡越霸能幾日,後世擾擾猶鴻毛。 孟軻善養浩然氣,充塞天地無飢嗷。 慕而為堂亦有意,不學屈子成離騷。
tái shàng 鹿 háo   chāi chéng zhōng lóu guàn gāo  
huāng zhēn jǐn míng yuè   wàn fèn kōng qiū tāo  
wáng yuè néng   hòu shì rǎo rǎo yóu hóng máo  
mèng shàn yǎng hào rán   chōng tiān áo  
ér wèi táng yǒu   xué chéng sāo