宿玉女峰

宋代 王履
假榻玉女峰,主人有深意。 玄談出無語,妙語入不計。 澄明縱橫發,沕潏左右至。 不言求生難,但曰待死易。 色境透關過,總是平穩地。 優遊卅五年,何曾有顛躓。 隨時翊火食,無即行坐憩。 既識上山真,寧迷下山偽。 顏雖不桃花,亦不霜草悴。 要之非矯亢,只是不出位。 我生日奇蹇,未覺久自棄。 一雨悟無學,恇然莽無寄。 松林延幽風,倏忽天樂沸。 如此有餘中,肯作希夷睡。
jiǎ fēng   zhǔ rén yǒu shēn  
xuán tán chū   miào  
chéng míng zòng héng   jué zuǒ yòu zhì  
yán qiú shēng nán   dàn yuē dài  
jìng tòu guān guò   zǒng shì píng wěn  
yōu yóu nián   zēng yǒu diān zhì  
suí shí huǒ shí   xíng zuò  
shí shàng shān zhēn   níng xià shān wěi  
yán suī táo huā   shuāng cǎo cuì  
yào zhī fēi jiǎo kàng   zhǐ shì chū wèi  
shēng jiǎn   wèi jué jiǔ  
xué   kuāng rán mǎng  
sōng lín yán yōu fēng   shū tiān fèi  
yǒu zhōng   kěn zuò shuì