宿雲門寺

唐代 錢起
山寺宜靜夜,禪房開竹扉。支公方晤語,孤月復清暉。 一磬響丹壑,千燈明翠微。平生厭浮世,茲夕更忘歸。
shān jìng   chán fáng kāi zhú fēi zhī gōng fāng   yuè qīng huī
qìng xiǎng dān   qiān dēng míng cuì wēi píng shēng yàn shì   gèng wàng guī