宿友人山居寄司徒相公

唐代 李建勛
雨雪正霏霏,令人不憶歸。地爐僧坐暖,山枿火聲肥。 隔紙烘茶蕊,移鐺剝芋衣。知君在霄漢,此興得還稀。 郢客相尋夜,荒庭雪灑篙。虛堂看向曙,吟坐共忘勞。 溪凍聲全減,燈寒焰不高。他人莫相笑,未易會吾曹。
xuě zhèng fēi fēi   lìng rén guī sēng zuò nuǎn   shān niè huǒ shēng féi
zhǐ hōng chá ruǐ   dāng zhī jūn zài xiāo hàn   xīng hái
yǐng xiāng xún   huāng tíng xuě gāo táng kàn xiàng shǔ   yín zuò gòng wàng láo
dòng shēng quán jiǎn   dēng hán yàn gāo rén xiāng xiào   wèi huì cáo