宿延慶寺

宋代 朱松
浮榮過眼旋銷忘,惟有溪山意味長。身健不嫌穿犖确,塵空那復戲滄浪。 林鐘喚客煙藏寺,風葉鳴秋竹蔭廊。一似雲溪醉眠處,只應軟語欠支郎。
róng guò yǎn xuán xiāo wàng   wéi yǒu shān wèi zhǎng shēn jiàn xián chuān 穿 luò què   chén kōng cāng làng
lín zhōng huàn yān cáng   fēng míng qiū zhú yīn láng yún zuì mián chù   zhǐ yīng ruǎn qiàn zhī láng