宿□□軒詠海棠

元代 潘伯脩
折得繁枝特地紅,可憐憔悴臥東風。春酣玉帳花陰合,夜照香篝藥氣濃。 白髮與心酬喪亂,青燈因淚識英雄。金盤華屋人間夢,一笑荒雞落枕中。
zhé fán zhī hóng   lián qiáo cuì dōng fēng chūn hān zhàng huā yīn   zhào xiāng gōu yào nóng
bái xīn chóu sāng luàn   qīng dēng yīn lèi shí yīng xióng jīn pán huá rén jiān mèng   xiào huāng lào zhěn zhōng