宿西山修下元齋詠

唐代 於鵠
幽人在何處,松檜深冥冥。西峰望紫雲,知處安期生。 沐浴溪水曖,新衣禮仙名。脫屐入靜堂,繞像隨禮行。 碧紗籠寒燈,長幡綴金鈴。林下聽法人,起坐枯葉聲。 啟奏修律儀,天曙山鳥鳴。分行布菅茅,列坐滿中庭。 持齋候撞鐘,玉函散寶經。焚香開卷時,照耀金室明。 投簡石洞深,稱過上帝靈。學道能苦心,自古無不成。
yōu rén zài chǔ   sōng guì shēn míng míng 西 fēng wàng yún   zhī chù ān shēng
shuǐ ài   xīn xiān míng tuō jìng táng   rào xiàng suí xíng
shā lóng hán dēng   zhǎng fān zhuì jīn líng lín xià tīng rén   zuò shēng
zòu xiū   tiān shǔ shān niǎo míng fēn háng jiān máo   liè zuò mǎn 滿 zhōng tíng
chí zhāi hòu zhuàng zhōng   hán sàn bǎo jīng fén xiāng kāi juàn shí   zhào yào 耀 jīn shì míng
tóu jiǎn shí dòng shēn   chēng guò shàng líng xué dào néng xīn   chéng