夙興

宋代 陳與義
美哉木枕與菅席,無耐當興戴朝幘。 巷南巷北聞鍛聲,舍後舍前唯月色。 事國無功端未去,竹輿伊鴉猶昨日。 不見武林城裡事,繁華夢覺生荊棘。 成壞由來幾古今,乾坤但可著山澤。 西湖已無金碧麗,雨抹晴妝尚娛客。 會當休日一訪之,摩挲蒼蘚慰崖石。 只恐冷泉亭下水,發明白髮增嘆息。
měi zāi zhěn jiān   nài dāng xīng dài cháo  
xiàng nán xiàng běi wén duàn shēng   shě hòu shě qián wéi yuè  
shì guó gōng duān wèi   zhú 輿 yóu zuó  
jiàn lín chéng shì   fán huá mèng jué shēng jīng  
chéng huài yóu lái jīn   qián kūn dàn zhe shān  
西 jīn   qíng zhuāng shàng  
huì dāng xiū fǎng zhī   cāng xiǎn wèi shí  
zhǐ kǒng lěng quán tíng xià shuǐ   míng bai zēng tàn