宿仙山浸碧軒二首 其一

宋代 王柏
冒黑投精剎,呼燈讀舊詩。平分禪榻穩,共聽雨聲馳。 魚鼓催行色,溪山挽故知。人生萍聚散,後會復何時。
mào hēi tóu jīng shā   dēng jiù shī píng fēn chán wěn gòng   tīng shēng chí    
cuī xíng   shān wǎn zhī rén shēng píng sàn hòu   huì shí