宿昔

宋代 呂本中
宿昔尚煩暑,平生悲遠遊。長貧不貰酒,雖健懶登樓。 晚節勞千慮,經年走數州。新涼事事好,只是迫防秋。
宿 shàng fán shǔ   píng shēng bēi yuǎn yóu zhǎng pín shì jiǔ suī   jiàn lǎn dēng lóu    
wǎn jié láo qiān   jīng nián zǒu shù zhōu xīn liáng shì shì hǎo zhǐ   shì fáng qiū