宿昔

唐代 杜甫
宿昔青門裡,蓬萊仗數移。花嬌迎雜樹,龍喜出平池。 落日留王母,微風倚少兒。宮中行樂秘,少有外人知。
宿 qīng mén   péng lái zhàng shù huā jiāo yíng shù   lóng chū píng chí
luò liú wáng   wēi fēng shào ér gōng zhōng háng   shǎo yǒu wài rén zhī