宿武夷觀妙堂二首 其一

宋代 朱熹
陰靄除已盡,山深夜還冷。獨臥一齋空,不眠思耿耿。 閒來生道心,妄遣慕真境。稽首仰高靈,塵緣誓當屏。
yīn ǎi chú jǐn   shān shēn hái lěng zhāi kōng   mián gěng gěng    
xián lái shēng dào xīn   wàng qiǎn zhēn jìng shǒu yǎng gāo líng chén   yuán shì dāng píng