蘇武慢·玉砌雕闌

元代 凌雲翰
玉砌雕闌,朱門紫陌,爭似道人茅宇。尊有新醪,盤無兼味,自傍小溪垂縷。富貴何淫,賤貧亦樂,此外更無他語。有時將明月為家,或共白云為侶。還俯視、六合之間,茫茫何物,不入靈台丹府。綠水青山,野花啼鳥,已把此心留住。夢熟黃梁,塵飛滄海,轉首便為千古。問雪堂、歸去何時,江上一梨春雨。
diāo lán   zhū mén   zhēng dào rén máo zūn yǒu xīn láo   pán jiān wèi   bàng xiǎo chuí guì yín   jiàn pín   wài gèng yǒu shí jiāng míng yuè wèi jiā   huò gòng bái yún wéi hái shì liù zhī jiān   máng máng   líng tái dān shuǐ qīng shān   huā niǎo   xīn liú zhù mèng shú huáng liáng   chén fēi cāng hǎi   zhuǎn shǒu biàn 便 wèi qiān wèn xuě táng guī shí   jiāng shàng chūn